Hạ thương
Lưu bài yêu thích
Trời xanh không gợn bóng mây,
Hạ xưa để lại đong đầy nhớ thương.
Hoàng hôn chải mái tóc buông,
Gió kia cứ mãi vấn vương mây chiều.
Hạ ơi... tôi nhớ rất nhiều,
Hạ cho tôi gửi bao điều tới anh.
Tình ta chẳng thể mộng lành,
Bài thơ dang dở thôi đành cất đi.
Nhủ lòng đừng có nghĩ suy,
Nhưng khi hạ đến... dạ thì nhớ thêm.
Hạ à... tôi đã cố quên,
Mà sao cứ thế gọi tên một người.
- Nguyễn Minh Ngọc -
0 Cảm nhận