Gửi anh tháng mười một
Lưu bài yêu thích
Tháng mười một... đông lạnh về chạm phố,
Đôi bàn chân một mình trên phố nhỏ.
Em tự hỏi anh thế nào bên đó?
Cứ chân bước chỉ một mình mà thôi.
Còn đâu nữa tất cả đã tàn rồi?
Bao say đắm thân quen vừa mới ngỏ.
Vậy mà giờ chỉ là kỷ niệm đó,
Em vẫn cất thật sâu ở trong tim.
Với cơn ghen… bây giờ em gắng kìm,
Lặng lẽ nghe tim mình đang nứt vỡ.
Nỗi đau đó làm cho em khó thở,
Anh có nghĩ gì khi chân dời bước đi?
Thôi đành vậy… anh đừng có nghĩ suy,
Em chúc anh hạnh phúc bên người mới.
Dù bên em… niềm đau đang tìm tới,
Nhưng em sẽ im lặng chẳng nhắc đâu.
Hỡi anh à… giờ có thấy âu sầu?
Có đau đớn hay đang bề hạnh phúc?
Nhưng thế nào trái tim em vẫn ước,
Đông không lạnh và anh luôn vui cười.
- Phương Uyên -
0 Cảm nhận