Em chẳng phải người quá đỗi cô đơn
Lưu bài yêu thích
Chẳng phải em là người quá đỗi cô đơn,
Hay quá vô tâm nên không ai thương cả
Chỉ bởi con tim dại khờ ngày xưa đã,
Trót quan tâm, trót yêu quá anh rồi.
Em cứ tự mình hờn trách với anh thôi,
Chẳng cần biết tới người thương hay ghét.
Cứ sống vô tư, cứ hồn nhiên chân thật,
Như bách, như tùng giữa trời đất bao la.
Chẳng quá bận tâm ai dối gian chi mà,
Chẳng chút sầu lo khi người ta hờ hững.
Cứ mặc cho ai bảo em rằng ngốc,
Em cứ yêu anh, yêu mãi đến tận cùng.
Em ngốc, em khờ... thật như thế phải không?
Anh nói em nghe... có phải cần thay đổi?
Hãy nói với em... để tim thôi bối rối,
Thôi quá bận lòng, thôi nông nổi vì yêu.
-nguoivotinh-
0 Cảm nhận