Duyên nợ
Lưu bài yêu thích
Bảy tỷ người... sao em lại gặp anh?
Yêu thương quá để rồi đành xa cách.
Gặp gỡ nhau chi rồi biệt ly chia cắt,
Biết đến khi nào ta mới gặp lại nhau.
Bảy tỷ người dưng... sao nguyệt lão bạc đầu?
Se ngược mối bắt mình chia đôi ngả.
Có phải bởi xưa chúng mình khờ quá,
Hay tại người đa tình nên hoá xa xôi?
Bảy tỷ người... được bao kẻ chung đôi?
Có bao kẻ phải ngậm ngùi nuối tiếc?
Con tạo xoay vần nên nhiều đêm trăng khuyết,
Chỉ đôi lần trăng tròn...là đẹp phải không anh?
Bảy tỷ người mà... sao em lại yêu anh?
Sao chẳng thể quên nhanh... sao giờ còn nhung nhớ?
Giữa hai ta... phải chăng là duyên nợ?
Gặp biết bao người... sao vẫn quá cô đơn.
- Hoàng Khánh Linh -
0 Cảm nhận