Được trả nợ mà lại khóc
Lưu bài yêu thích
Hai năm trước lúc mình vẫn còn bán quán tạp hóa, giữa đêm bỗng dưng có một người gõ cửa nhà. Thằng bé không mua gì chỉ đứng lúng túng, rồi nghẹn ngào: “Cô ơi, cô có tiền không cho con mượn 2 triệu cứ tính lãi vào, mẹ con ốm nặng lắm”.
Mình lúc đó cũng không dư dả gì, sợ cho mượn rồi nó mang đi chơi bời. Nhưng khi nhìn thấy nó khóc, mình xúc động và theo về tận nhà, thấy mẹ nó nằm thiêm thiếp, mặt mũi tái mét. Mình chẳng hỏi gì thêm, vét sạch được đúng 2 triệu đưa nó.
Rồi mẹ nó mất, bố nó bỏ đi và nó cũng biệt xứ. Lần giỗ mẹ, nó có về nhưng mình không nỡ nhắc chuyện tiền nong. Bẵng đi 2 năm thằng bé lại về. Lần này, trông người lớn và chững chạc hơn. Nó rút trong túi ra 3 triệu: “Cô ơi, ngày xưa con vay cô 2 triệu, cô cứ tính thêm lãi, con gửi lại cô 3 triệu. Con mang về đây 10 triệu con mua sách vở đóng tiền học cho em con, tiền tàu xe con cũng còn”.
Mình từ chối: “Nếu con còn thiếu tiền tàu xe thì cứ để lại đi, Tết về trả cô cũng được”.
Nó lắc đầu: “Con đi làm rồi, mỗi tháng được 4 triệu, chủ bao ăn ở, con không tiêu gì cả, con dành dụm mang tiền về trả cô”.
Thấy mình không nhận, nó liền quay sang dúi cho hai đứa con trai mỗi đứa 200 nghìn. Mình ngại, giằng lại, nó cười rồi nhất quyết để lại 100 nghìn mỗi đứa rồi mới đi. Cầm 2 triệu nó trả trong tay mà nước mắt cứ tuôn ra, càng nghĩ càng thương, tấm lòng và đạo đức của thằng bé này chắc chắn cả đời này sẽ không bao giờ mình quên được.
- Chia sẻ cảm động từ bạn Nguyễn Tình -
0 Cảm nhận