Đông vội
Lưu bài yêu thích
Nắng nhạt rồi… đông dường như rất vội,
Níu cành khô chiếc lá dỗi gió lùa.
Thời gian trôi nào ai thể bán mua?
Tháng mười một ganh đua hoàng hôn vắng.
Bức tranh vẽ mặt hồ nghiêng phẳng lặng,
Sắt se chiều… đắng ngắt phía mờ xa.
Sóng nhẹ xô bờ cát trắng nhạt nhoà,
Người hoạ sĩ điểm hoa vào nét bút.
Sóng triều lên rồi… sóng triều lại rút,
Em chưa về… heo hút bóng người xa?
Đến bao giờ ta mới được cùng ta?
Cho thoả nguyện giấc mơ nhoà nhạt nhớ.
Hai người dưng bỗng cùng giăng mắc nợ,
Thấy trong lòng trăn trở vấn vương yêu.
Muốn bên nhau cho nắng khỏi nhạt chiều,
Nhưng mơ ước chỉ là điều mơ ước.
Dấu yêu hỡi… đừng đắn đo mất được,
Xin trọn đời… sau trước vững niềm tin.
- Hồng Giang -
0 Cảm nhận