Đông lạc
Lưu bài yêu thích
Đông lạc bước ngang qua chiều se sắt,
Mặt hồ nghiêng lạnh ngắt bóng gương soi.
Cây Bàng già chơ vơ đứng lẻ loi,
Từng con sóng đua đòi vờn mép nước.
Lão thời gian dường như là ngang ngược,
Kéo tháng ngày sau trước chẳng bình an.
Dấu yêu à… có hợp cũng có tan,
Đời là thế hoa tàn hoa lại nở.
Hạt nắng muộn rớt xuống chiều nhung nhớ,
Chiếc lá khô trăn trở níu đầu cành.
Câu thơ tình vương theo gió mong manh,
Từng con chữ chòng chành trong khắc khoải.
Tháng mười một gió mùa về tê tái,
Sắt se lòng khờ dại kẻ tình si.
Câu hẹn thề cũng lạc bước bỏ đi,
Còn đâu nữa lời thầm thì hứa hẹn.
Thấy không em… đông còn đang e thẹn?
Lạc qua chiều… len lén ngóng trông ai.
- Hồng Giang -
0 Cảm nhận