Dẫu ai đó vô tình
Lưu bài yêu thích
Thật ra thì... chẳng ai chết bởi cô đơn,
Mà có chăng... mảnh hồn theo tháng ngày vụn vỡ.
Bởi đã tin một điều... tình yêu kia không thể,
Lãng quên đi hay bôi xoá phai nhoà.
Họ cứ lặng yên... chờ những tháng năm qua,
Mặc những phong ba giữa đời xô bầm dập.
Họ ngỡ tình yêu... ngọn lửa không thể tắt,
Bởi chẳng bao giờ nỡ để nguội lòng tin.
Giữa vạn con người... đâu thể quá cô đơn,
Chỉ bởi trong tim họ luôn dành chỗ trống.
Cho một người dưng... dẫu chỉ là hình bóng,
Họ mãi nguyện yêu và khắc ở trong lòng.
Giữa vạn con người... dẫu chẳng quá cô đơn,
Nhưng họ vẫn tự vùi chôn tất cả.
Tuổi thanh xuân và tiếng cười giòn giã,
Để yêu thương... dẫu người đó vô tình.
-nguoivotinh-
0 Cảm nhận