Đan áo cho chồng
Lưu bài yêu thích
Chậm chân dừng bước hỡi thu ơi,
Đừng để đông sang giá buốt trời.
Ta khóc người sầu nghe não nuột,
Tơ chùng phím lạc nỗi buồn khơi.
Đông hỡi... chậm về chút nhé đông,
Đợi ta đan áo gửi cho chồng.
Năm nay bão lũ hơn năm cũ,
Đừng để đò xuôi... nước ngược dòng.
Ta vốn vụng về trước đến nay,
Thu ơi chậm bước kéo thêm ngày.
Đan xong chiếc áo cho người mặc,
Chẳng biết bao giờ mới tới tay.
Nhưng mà... đợi chiếc áo may xong,
Phải đến tàn đông mới tới chồng.
Chắc tại nàng Bân xưa lộn kiếp,
Thu tàn chưa hết đã đông phong.
Tim hồng ta tặng một người thôi,
Cho dẫu phong ba phủ trắng trời.
Cũng chẳng đổi dời khi cách biệt,
Đông ơi chậm bước nhé... dùm tôi.
- Hoàng Mai -
0 Cảm nhận