Dã quỳ riêng mang một mùa đông
Lưu bài yêu thích
Tiễn mùa lá rơi bâng khuâng xưa cũ,
Chạm mặt dã quỳ như thương chiều đông.
Giấu chút riêng mang vùi sâu sương khói,
Nợ cuộc tình xa nghe đời mênh mông.
Gối tay từng đêm đếm ngày lầm lỗi,
Biết em còn đó quên nhớ về đây?
Nửa chừng giấc mơ một đời chim sáo,
Lạc nhau chốn này xa mãi đường mây.
Đông chưa tàn tưởng xuân về bên ngõ,
Dã quỳ chao nghiêng vàng một góc trời.
Mù sương xa ai mơ về cõi vắng,
Bịn rịn mùa hoa chân bước chơi vơi.
Đong một chiều vàng rơi buồn tóc gió,
Đứng với muộn màng nhớ thuở tình bay.
Một đóa quỳ buông cuối mùa xuống thấp,
Ta lắng nghe đời một nhịp tình say.
- Hoàng Chẩm -
0 Cảm nhận