Cũng một chữ duyên
Lưu bài yêu thích
Mỗi lần tới lễ tình nhân,
Là lòng luôn nhớ tới lần yêu xưa.
Tối nay chờ ở gốc dừa,
Nhớ là đến sớm còn vừa xem phim.
Nghe lời tim đập loạn lên,
Đến cho đúng hẹn không phiền lòng anh.
Thế rồi mỏi mắt nhìn quanh,
Chờ lâu lâu lắm nên đành về thôi.
Tưởng rằng anh bị bệnh rồi,
Lòng luôn lo lắng đứng ngồi không yên.
Hôm sau nghe chuyện phát điên,
Tình nhân không đến đi tìm ai kia.
Anh cho mình đã ra rìa,
Yêu con "ông lớn" mai kia sướng đời.
Thôi mình đành chịu thua rồi,
Trách mình ngu dại yêu lầm người thôi.
Năm sau tôi gặp một người,
Đẹp trai học giỏi, yêu tôi hết mình.
Chúng tôi xây dựng gia đình,
Tôi luôn hạnh phúc với tình yêu tôi.
Mới đây gặp lại anh rồi,
Anh không hạnh phúc, buồn ơi là buồn.
Bởi vì bị vợ coi thường,
Tính con "ông lớn" khó lường đúng sai.
Lại buồn vì bị người ngoài,
Cười anh "đũa mốc đòi chòi mâm son".
Nói sao cho được vuông tròn,
Chi bằng nhắc nhở cháu con chúng mình.
Tình yêu nó đẹp lung linh,
Hãy yêu chung thủy để tình thăng hoa.
- Đinh Thị Hiển -
0 Cảm nhận