Cõi tạm
Lưu bài yêu thích
Mây ngàn đọng trên cao đỉnh núi,
Linh hồn buồn vá víu con tim.
Sương giăng chừng núi lặng im,
Dường như ai đó cố dìm phiền đau…
Vô thường đến nỗi đau bóng phủ,
Vải sô thưa ấp ủ thân gầy.
Trái tim sương khói chất đầy,
Hư hao một cõi buồn lay lất lòng...
Hãy chấp nhận long đong số phận,
Kiếp lãng sầu lận đận vô biên.
Trần gian là cõi ưu phiền,
Ðời là cõi tạm lỡ nghiền đắng cay.
Tránh sao nỗi thân này xanh cỏ,
Hãy vui cho ai đỏ phận đời.
Chớ buồn ơi kiếp chơi vơi,
Rồi đời cũng một lần rơi suối huyền.
Buồn vui lắm trả nguyên lại nhé,
Khép mi rồi đóng nhẹ áo quan.
Còn đâu nức nở lăng loàn,
Chim dang cánh mỏi bạc loang cánh buồm.
Xin trả lại đời buồn vĩnh biệt,
Trả món sầu đau xiết bao ngàn.
Tình duyên vỡ lở bóng tan,
Thiên thu bia mộ nghĩa trang bóng chờ...
-Hồng Dương-
0 Cảm nhận