Có những người không hề xấu… chỉ là ở gần họ mệt quá
Lưu bài yêu thích
Mà mệt cũng là một dạng chi phí, nó không hiện trên hóa đơn. Chẳng ai gửi tin nhắn báo nợ nhưng cơ thể thì luôn âm thầm ghi nhận: mỗi lần phải lựa lời cho vừa ý họ, phải cười gượng để giữ hòa khí, cảm thấy mình không được là chính mình nữa… là một phần năng lượng bên trong bị tiêu hao.
Người ta hay nghĩ: để duy trì một mối quan hệ cần sự tử tế, giúp đỡ, chân thành. Nhưng đôi khi điều khiến người ta muốn ở lại… chỉ là ở cạnh bạn họ: không thấy mệt, không áp lực ngầm, không lời nói ẩn ý và không cảm giác phải gồng lên để được chấp nhận.
Bạn không cần phải giỏi giang hay hào nhoáng, chỉ cần sự hiện diện của bạn khiến người khác cảm thấy bình yên, nhẹ lòng và không phải đề phòng. Ngược lại dù bạn tốt bụng đến đâu, tài giỏi đến mấy, nếu mỗi lần tương tác là một lần tiêu tốn cảm xúc… người khác sẽ lặng lẽ bước lùi. Không vì ghét mà vì kiệt sức.
Trong lòng mỗi người đều có một bảng chi tiêu cảm xúc, ai không khiến mình quá hao mòn, sẽ được giữ lại; còn ai khiến lòng luôn phải cân đo đong đếm, dần sẽ bị đặt ra ngoài ranh giới.
Vậy nên, đôi khi tử tế không nằm ở việc cho bao nhiêu, mà ở việc bớt gây nặng nề; biết khi nào nên im lặng, khi nào không nói thêm một câu làm tổn thương, khi nào lùi lại để không trở thành người khiến người khác phải gồng mình. Có người bước vào… căn phòng như sáng lên; có người bước ra… căn phòng bỗng nhẹ lại; vấn đề không nằm ở ánh sáng hay bóng tối mà ở cảm giác ta để lại cho nhau.
Bạn đang để lại cảm giác gì… mỗi khi bạn hiện diện?
(st)
0 Cảm nhận