Có lẽ rằng
Lưu bài yêu thích
Có lẽ rằng vần thơ tình tháng tám?
Cũng nhạt nhoà ảm đạm đến chênh chao.
Chiếc lá khô theo cơn gió xạc xào,
Rơi rơi mãi lạc vào trong diệu vợi.
Nửa mùa thu ai còn đang chờ đợi?
Cúc khoe vàng nghĩ ngợi góc vườn xưa.
Giọt mưa Ngâu cũng cảm thấy dư thừa,
Cầu Ô Thước chưa vẹn tròn nỗi nhớ.
Có lẽ rằng mình có duyên không nợ?
Nên trọn đời cứ trăn trở vấn vương.
Lá nhẹ bay theo cơn gió lạc đường,
Còn khắc khoải nhớ thương cành khô cũ.
Góc phố nhỏ con đường xưa nắng rủ,
Bản nhạc sầu héo rũ lạc từng cung.
Giọt cà phê rớt xuống cũng lạnh lùng,
Hình bóng ai mông lung đầy huyền ảo.
Có lẽ rằng mình nửa đời khờ khạo?
Nên lạc đường… mãi chao đảo vấn vương.
- Hồng Giang -
0 Cảm nhận