Chia biệt
Lưu bài yêu thích
Đông đã về… gió chiều mang hơi lạnh,
Nắng nhạt mầu pha đôi chút khô hanh.
Đường chân trời in nét vẽ mong manh,
Bay lơ đãng đụn mây hồng sắc tím.
Chiều hôm ấy tay trong tay bịn rịn,
Tạm biệt em… đã đến lúc lên đường.
Mang bên mình bao nhiêu nỗi nhớ thương,
Biết ngày nào còn có duyên gặp lại?
Chiếc lá khô bay trên đường tê tái,
Bụi cuốn theo như không nỡ xa rời.
Thảng thốt buồn khi tay nắm chặt tay,
Để níu giữ một bóng hình thân thiết.
Một mùa đông còn đang chờ phía trước,
Sáng mưa bay… đêm gió bấc đổ về.
Nhớ thương ai giữa cuộc sống bộn bề?
Khi đêm xuống lại một mình thao thức.
- An Giang Bùi -
0 Cảm nhận