Chạm ngõ tháng mười hai
Lưu bài yêu thích
Gió lạnh lùng mở ngõ tháng mười hai,
Đông đã tới đêm dài hơn em nhỉ?
Nằm thao thức trọc trằn bao suy nghĩ,
Gửi người yêu mộng mỵ ái ân nồng.
Biết giờ này em còn thức hay không?
Đêm nguyệt tỏ chất chồng bao kỷ niệm.
Hình ảnh cũ bỗng dưng về xâm chiếm,
Người yêu xưa kiều diễm cạnh bên mình.
Mùa đông nào trăng sáng toả lung linh?
Căn gác xép tự tình đôi bạn trẻ.
Ta ngây dại chạm môi hồng của bé,
Chuông gió reo nhè nhẹ trước hiên nhà.
Tôi lên đường... đông ấy phải chia xa,
Khi giã biệt sao mà đau đớn thế?
Hai đứa ngắm trăng vàng rưng rưng lệ,
Lúc chia tay chẳng dễ một chút nào.
Nay đông về bỗng dưng lại xôn xao,
Nhớ da diết cồn cào em gái nhỏ.
Muốn trở lại căn nhà xưa đầy gió,
Tháng mười hai trăng tỏ trắng nỗi niềm.
- Đào Văn Cứu -
0 Cảm nhận