Bình an mà vui sống
Lưu bài yêu thích
Ta chỉ có một cuộc đời để sống,
Hà cớ chi chẳng mơ mộng cho mình.
Đón mặt trời với vạn ánh bình minh,
Tự tận hưởng những gì mình đang có.
Ta chỉ là một tâm hồn bé nhỏ,
Trôi lăn trong kiếp số của luân hồi.
Hà cớ gì không luôn nở nụ cười,
Xua u ám của cõi đời mang lại.
Ta vẫn biết thanh xuân đâu trẻ mãi,
Thời gian trôi chẳng quay lại bao giờ.
Mỗi một ngày sống thật đẹp như thơ,
Dù cuộc sống vẫn từng giờ nghiệt ngã.
Ta chẳng ước mình sẽ có tất cả,
Chỉ bình yên là cũng đã đủ rồi.
Sức khoẻ kia cũng cần một chút thôi,
Đủ để sống cho tiếng cười rộn rã.
(st)
0 Cảm nhận