Bên biển và anh
Lưu bài yêu thích
Em gặp anh giữa trời thu tháng tám,
Khi gió lùa những tia nắng vàng ươm.
Biển bao la thấp thoáng đôi cánh buồm,
Sóng vỗ nhẹ hồn em bâng khuâng quá.
Anh đứng đó ánh nhìn quen mà lạ,
Khẽ gọi tên em trong ánh nắng chiều.
Giọng êm đềm tha thiết biết bao nhiêu,
Trong giây phút bỗng thấy mình nhỏ bé.
Không gian lặng yên... chiều qua rất nhẹ,
Thoảng trên môi một chiếc hôn ngọt ngào.
Tim rộn ràng chẳng biết... tại vì sao?
Biển yên quá mà lòng em... chao đảo.
- Cúc Hương -
0 Cảm nhận