Bâng khuâng miền hạ
Lưu bài yêu thích
Mưa... giọt buồn vương tóc hạ bâng khuâng,
Để khóe mắt đầy dâng bao nỗi nhớ.
Cánh Phượng ép ngậm ngùi trong trang vở,
Chú Ve non than thở khúc thương sầu.
Sương thì thầm ru giấc mộng đêm thâu,
Gió thổn thức thổi sâu miền hoài vọng.
Bằng lăng nhuộm tím niềm yêu cháy bỏng,
Con tim côi rạo rực sóng dâng trào.
Hạ giấu mình trong cái nắng hanh hao,
Lối quen xưa xạc xào vương tiếng lá.
Mùa Sen nở hương ngọt ngào đến lạ,
Gió mơn man lơi lả khoác vai mềm.
Ngày hạ dài nỗi nhớ cũng dài thêm,
Hương hạ phủ bên thềm khơi trăn trở.
Sương tí tách tựa tiếng lòng nức nở,
Dấu yêu xưa nặng nợ đến bao giờ?
Mưa hạ buồn… xua hạt nắng bơ vơ,
Gió lang thang thẫn thờ hoang ngõ vắng.
Dạ khúc mưa… giọt sầu rơi thầm lặng,
Nỗi cô đơn sâu lắng tái tê lòng.
Trăng hạ huyền treo sợi nhớ bên sông,
Nghe khắc khoải… em lấy chồng bên nớ.
Câu thơ cũ một đời ai vương nợ,
Mưa giọt buồn… bong bóng vỡ vì đâu?
(st)
0 Cảm nhận