Bản Sô nát tháng mười
Lưu bài yêu thích
Trời lập đông... tháng mười như hờn dỗi,
Hanh hao buồn gội ướt sũng màn sương.
Gió bảng lảng rồi vi vút vô thường,
Lối em đi con đường xưa lẻ bóng.
Nô en này… có còn ai trông ngóng?
Phương trời xa… người có vọng về em?
Hoa tuyết nở có rơi khẽ bên thềm,
Đậu trên môi thương tình em lạnh giá.
Góc phố quen gót hài êm buông thả,
Chẳng chịu rời kỷ niệm đã hoài xưa.
Em níu lại cả một mảng trời mưa,
Nghe ngực trái thùa đầy thêm nỗi nhớ.
Như tình yêu khát lòng em một thuở,
Cơn mưa nào tầm tã đổ vào mơ.
Anh đạp xe dạo trước cả trời thơ,
Si tình… ai ngẩn ngơ đòi lãng mạn?
Bước vào yêu ánh trăng và Sô nát,
Ghì bên nhau… dìu dặt mãi hôm nào.
- Hoàng Anh -
0 Cảm nhận