Anh nhớ em
Lưu bài yêu thích
Anh hỏi em mùa đông về rồi đấy,
Ở Hà Thành em có nhớ ai không?
Nơi phương nam anh vẫn luống hoài trông,
Nhớ cô bé ngày xưa vui hò hẹn.
Em từng nói không bao giờ e thẹn,
Bởi yêu anh đâu có tội gì đâu.
Vì anh và em lỡ mối duyên đầu,
Có biết chăng ai hỡi... người em mến?
Mùa đông về tháng mười hai chợt đến,
Phố Cổ buồn em vẫn nhớ về anh.
Phương trời xa ai đấy mắt long lanh,
Chắc nhớ em nhưng đừng rơi lệ nhé.
Ngày nào đấy em tỏ bày cặn kẽ,
Chuyện chúng mình nay đã viết thành thơ.
Hai ta không còn bước nẽo bơ vơ,
Chỉ sớm tối đều đi về chung lối.
Thương em quá người yêu ơi chớ vội,
Đắng lòng đau anh quặn thắt diết da.
Tham lam chi để làm khổ người ta,
Kẻ xứ bắc người trong nam mong nhớ.
Nay anh viết vần thơ trong cách trở,
Gửi em yêu đang cảnh rét trời đông.
Hà Thành ơi xin chớ đổ mưa dông,
Để anh đến cùng em nung lửa ấm.
- Nghi Lâm -
0 Cảm nhận